Đức Phật nói về việc bố thí trong các Kinh như thế nào?
Nếu là Phật tử, nên cúng dường những người tật bệnh như cúng dường chư Phật không khác. Trong 8 món phước điền, phước thăm bệnh là đứng đầu. Xin giới thiệu tới quý Phật tử những lời dạy của Đức Phật về việc bố thí trong các Kinh Tạng.

Kinh Ưu Bà Tắc Giới: Đức Phật ở trong vô lượng kiếp đã làm người Đại Thí Chủ, giúp khắp các kẻ nghèo khó, rồi mới thệ nguyện thành quả Chảnh Đẳng Chánh Giác (quả vị Phật).
Kinh Vô Lượng Thọ: Nếu là phật tử, nên cúng dường những người tật bệnh như cúng dường Chư Phật không khác. Trong 8 món phước điền, phước thăm bệnh là đứng đầu.
Kinh Phạm Võng: Nếu các vị Quốc Vương hay Bàlamôn (giáo sỹ quý tộc) thấy người già cả, tật bệnh, phụ nữ sinh sản… mà trong một niệm, đủ lòng đại từ, bố thí thuốc thang, ăn uống, áo mền… khiến cho họ được an ủi; tu phước như thế không thể nghĩ bàn (thành tựu vô lượng công đức).
Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bản Nguyện: Từ nay về sau cần thăm nuôi người bệnh. Nếu ai muốn cúng dường cho Ta (đức Phật) thì cúng cho người bệnh trước.
Kinh Luật Tứ Phần: Cất 100 ngôi chùa, chẳng bằng cứu sống một người.
Kinh Ma Ý: Đức Thế Tôn bảo các Tỳ kheo: có 5 việc bố thí được phước báu lớn:
- Tạo lập vườn tược (để trồng trọt)
2. Trồng cây bên đường (làm lâm nghiệp)
3. Tạo tác cầu cống (thuỷ lợi & giao thông)
4. Đóng thuyền to (để cứu hộ và phòng thiên tai)
5. Vì người sẽ đến mà xây cất chỗ ở (lo an cư cho dân)

Kinh Tăng Nhất A Hàm: Nếu có người bần cùng, không có của bố thí, khi thấy kẻ khác bố thí thì nên khởi tâm tuỳ hỷ (vui vì việc lành của người khác), phước báu tuỳ hỷ ngang với phước báu của kẻ bố thí không khác. Ấy là việc rất dễ làm.
Kinh Nhân – Quả: Này, Thiện nam tử! Dầu cho những kẻ bần cùng trong thiên hạ đi nữa, đâu phải họ không có cái thân, nếu họ không có vật chi bố thí, thì mỗi khi thấy người khác tu bố thí, họ đem thân đến mà hiệp lực giúp đỡ.
Kinh Ưu Bà Tắc Giới: Xưa kia, có người muốn mở hội cúng dường sữa bò. Bèn dắt bò mẹ nhốt riêng, đợi đến khi mở hội vắt sữa luôn một thể. Đến khi khách đến thì sữa đã khô hết, chẳng vắt được một giọt.
Người muốn đợi cho giàu to rồi mới bố thí chứ thường ngày chẳng chịu cho. Đến khi muốn bố thí, thời của cải đã bị nước, lửa, giặc, tai nạn, tranh đoạt…mất hết, chẳng còn gì mà thí. Cũng như để dành sữa trong bụng bò vậy.
Kinh Bách Dụ:
Đức Phật hỏi vua nước Ba Tư:
– Nay có người bảo với Đại Vương rằng: có bốn núi lớn ở bốn phương sắp sập, sẽ đè hại nhân dân thì nhà vua có phương sách gì để đối phó không?
Vua Ba Tư Nặc thưa:
– Nếu quả có việc ấy xảy ra, thật không có nơi lánh nạn, chỉ chuyên tâm trì giới và tu bố thí mà thôi.
Đức Phật khen:
– Hay thay.

Trích dịch trong bộ Đại Tạng Kinh (Còn tiếp)
